Read The Story of a Life by Konstantin Paustovsky Online

the-story-of-a-life

This is the autobiography of Konstantin Paustovsky....

Title : The Story of a Life
Author :
Rating :
ISBN : 9780394710143
Format Type : Paperback
Number of Pages : 661 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

The Story of a Life Reviews

  • Xuân Quỳnh
    2018-11-17 18:09

    Đây là cuốn sách lí luận văn học gối đầu giường từ thời học chuyên. Hầu hết các truyên trong đó như Bụi quý, Vết khắc trên đá, Tuyết, Lẵng quả thông, Bình minh mưa... đã trở thành những điển cố nằm lòng, luôn được thủ sẵn mỗi khi cần dùng đến trong các bài làm văn thời đó. Cùng với Một mình với mùa thu của cùng tác giả, và Daghestan của tôi của Raxun Gamzatop, Bông hồng vàng và bình minh mưa đã khơi gợi cho những bạn trẻ thời mình tình yêu và khát vọng khám phá thế giới văn chương, một con đường đầy sáng tạo thú vị nhưng cũng đầy trở ngại. Lối viết giản dị, đầy chất thơ mà dĩ nhiên không thể không nhắc đến tài năng của dịch giả. Luôn muốn đọc lại mỗi khi buồn, để thấy yêu hơn những giọt mưa lấp lánh, những buổi sáng dịu dàng và những cánh rừng thanh khiết trong ban mai...

  • Nhi Nguyễn
    2018-11-29 21:46

    Đây là một cuốn sách tổng hợp, một cuốn sách độc nhất vô nhị, mà cái tên có thể khiến độc giả nghĩ đến một cái gì khác hơn là một cuốn cẩm nang dạy cách viết văn kết hợp với những truyện ngắn và bút ký hay không sao tả nổi.Cuốn sách được chia làm 2 phần (dĩ nhiên ^^). Phần đầu là "Bông hồng vàng" là phần mà Paustovsky dành ra để nói về lao động của nhà văn, về nghề văn và cách viết, cách chịu trách nhiệm với những gì mình viết ra để biến những tác phẩm của mình - như đóa hồng vàng của Samet - trở thành những tuyệt tác mang lại hạnh phúc cho người đọc, vốn theo tác giả là mục đích tối thượng của những người theo nghiệp này. Phần sau là "Bình minh mưa", tập hợp những truyện ngắn mang đậm tâm hồn Nga, tính cách Nga và tình yêu với cảnh trí xứ sở Nga đầy mãnh liệt mà cũng thật dung dị, đời thường.Nếu ở "Bông hồng vàng", Paustovsky, thông qua những câu chuyện về trải nghiệm của riêng ông, về kiến thức, lời bình của ông dành cho những nhà văn nổi tiếng của Nga và Pháp, để trình bày những luận điểm, những bài học, những kinh nghiệm viết văn và lao động văn học mà ông đã đúc kết biết bao năm qua một cách hùng hồn, lôi cuốn và không thiếu sức gợi bằng một văn phong uyển chuyển, tượng hình đáng ngạc nhiên, thì qua "Bình minh mưa", cụ thể là qua những truyện ngắn tuyệt hay của mình, thì cái văn phong ấy, cái tâm hồn đậm chất Nga ấy của tác giả lại được thể hiện rõ rệt hơn bao giờ hết.Đa phần những truyện ngắn của Paustovsky đề cập đến tình yêu lứa đôi của những quân nhân Nga và những người thiếu phụ trẻ tuổi, trên cái nền hào hùng của cuộc chiến Vệ quốc và niềm tự hào của những người lính Nga khi được khoác trên mình tấm áo Hồng quân Liên Xô, đi giải phóng nước Pháp khỏi xiềng xích cai trị của bọn phát xít Đức độc tài. Đó là những câu chuyện tình yêu thấm đẫm chất men tình ý nhị, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa bên trong là một sự mãnh liệt mà phải tinh tế lắm tác giả mới viết được và người đọc mới nhận ra - kiểu mẫu tình yêu mà tôi đã đọc và đã say mê trong câu chuyện "Chiếc vòng thạch lựu" của Aleksandr Kuprin, bên cạnh đó là sự vận dụng một cái tài tình và triệt để cảnh sắc thiên nhiên Nga đẹp lộng lẫy, sống động đến mức ngạt thở (mà nếu giờ kể chi tiết ra thì bài review này sẽ dài lắm lắm lắm ^^).Tiếp nối các truyện ngắn tuyệt hay là những bút ký và bài viết dạng tiểu sử nhằm không chỉ cung cấp thông tin mà còn tôn vinh những nhà văn, nhà họa sĩ nổi tiếng không chỉ của Nga mà còn của nước khác trên cái nền bi kịch đau thương của cuộc đời họ, tài năng họ. Đó là Isaac Levitan - tác giả bức tranh "Mùa thu vàng" nổi tiếng - người thể hiện lên nền vải bức tranh thiên nhiên Nga đẹp không ai sánh bằng, man mác nét buồn như chính cuộc đời chàng họa sĩ gốc Do Thái bị đất nước nuôi dưỡng mình hắt hủi, gánh trong tim là nỗi buồn của cha ông về một dân tộc luôn luôn bị đàn áp, và áp lực từ sự khắc nghiệt đối với chính bản thân. Đó là Orest Kiprensky - người nổi tiếng với những bức họa chân dung, bao gồm cả chân dung mặt trời thi ca Nga vĩ đại Aleksandr Pushkin, để rồi cuộc đời ông cũng kết thúc trong bi kịch bởi chính bản tính xốc nổi, nhu nhược, mù quáng chạy theo những thành công hào nhoáng mà quên mất con người nghệ sĩ đích thực bên trong bản thân mình. Đó còn là Hans Christian Andersen - người kể chuyện cổ tích huyền thoại, nhà văn của không chỉ trẻ em mà còn người lớn, người sinh ra trong khó nghèo nhưng không bị ảnh hưởng tiêu cực của khó nghèo, người đã dùng cái xuất thân khó nghèo của mình làm nền tảng cho những câu chuyện cổ tích dung dị, đời thường, nơi mà cây đèn đường, cái ống khói, chú lính chì đồ chơi cũng trở thành chi tiết quan trọng; người đã cất tiếng nói, thông qua những câu chuyện cổ tích của mình, để bảo vệ cho nhân dân lao động lầm than.Tất cả những số phận của con người Nga và những nhà văn lỗi lạc khác của thế giới, từ Maxim Gorki đến Aleksandr Grin, từ Mikhail Prisvin đến Ivan Bunin, từ Guy de Maupassant đến Victor Hugo nổi tiếng, tất cả đều hòa quyện trong cuốn sách này, một cuốn sách được tạo tác nên tâm huyết của tác giả Paustovsky, ngập tràn những chỉ dụ quý giá về nghề viết văn, cách hành văn cũng như chất đau thương bền bỉ của dân tộc Nga giữa thời cuộc chiến tranh tàn khốc. Cuối cùng đọng lại cho người đọc, có lẽ vẫn là hạnh phúc - mục đích tối thượng của nhà văn, dù cho những câu chuyện tình Paustovsky viết ra đa phần đều dang dở, dù cho những số phận họa sĩ, nhà văn Nga có kết thúc trong bi kịch đau thương. Hạnh phúc đơn giản vì giữa cảnh ngộ những con người cô đơn xa lạ, yêu và chứng kiến tình yêu đã là một diễm phúc; thưởng thức những bức tranh đẹp, những tác phẩm hay đã là một sự may mắn vô ngần, và cái giá mà họa sĩ, nhà văn phải trả để chúng ta được thưởng thức những đứa con tinh thần của họ, cuối cùng sẽ khiến chúng ta thêm yêu, thêm trân trọng công sức mà họ đã bỏ ra.

  • Hoai Vu
    2018-11-24 19:59

    Mình đã gặp mình trong Bình minh mưa.Đã gặp mình trong cái đêm mưa lây rây lạnh buốt mà Kuzmin lặng lẽ ngắm nhìn Onga và căn nhà của nàng. Mình như đã ở đó, đã mường tượng ra cái khung cửa sổ ẩm ướt, chiếc đàn dương cầm có cuốn sách để ngỏ, bó hoa cắm trên bàn, và mùi nước hoa phảng phất trong một đêm mưa. Mình như đã nhìn rõ, đã thấy cả cái khoảnh khắc khi Kuzmin lắng nghe tiếng những giọt ranh lộp độp rơi ngoài hiên nhà. Cái khoảnh khắc như thể sương mù, như màn mưa bụi nhạt nhòa lạnh giá khiến người ta bỗng thấy mình thèm một sự thân thuộc. Cái khoảnh khắc mà bất chợt trong lòng cảm thấy thật rõ rệt sự trôi qua của thời gian, tiếng tích tắc của kim đồng hồ, nghe thấy thời gian trôi đi, và biết rằng điều đó không thể nào lấy lại. Như cái vùng sáng ấm áp, căn nhà gỗ ấm áp, người phụ nữ với đôi mắt mờ ẩm hơi nước mà anh sắp rời đi, sự thân thuộc lạ lùng mà anh sắp ra đi mãi mãi. Sẽ không còn có thể trở lại. Sẽ không còn có thể có một đêm mưa mà Kuzmin hít đầy mùi mưa hòa cùng mùi sữa nóng ngọt ngào, sẽ qua mất cái mùi nước hoa buồn bã mà chàng sẽ nuối tiếc biết bao nhiêu. Những điều đó sẽ trôi qua, cả niềm xúc động kì lạ khi gặp gỡ nhau giữa một đêm mưa. Giống như một rừng bạch dương mùa thu cao vút lấp lánh ánh nắng đã trôi vụt qua cửa sổ con tàu. Những điều ấy, những khoảnh khắc lấp lánh xúc động ấy, sẽ trôi qua hết. Những khoảnh khắc ấy đều sẽ trôi qua trong đời.Như qua một đêm mưa.

  • Anh Vi
    2018-11-29 00:01

    Tôi vụng nghĩ rằng những người thích văn của Paustovsky, cũng như những kẻ mê đắm thứ âm nhạc của Chopin hay Debussy, có lẽ đều là những người hiền (hoặc trong sáng) - những người không mong cầu vô độ, mà chỉ hướng tới một cuộc sống đẹp thâm trầm, sâu sắc và có ích. Bông hồng vàng & Bình minh mưa - như chính Paustovsky đã viết - thật sự là một "cuốn sách về hạnh phúc bình dị của con người" (truyện "Tàu tốc hành ở Simferopol"). Là một người ngoại đạo, tôi chưa dành quá nhiều quan tâm tới những chiêm nghiệm về nghề của cánh nông phu cần mẫn trên cánh đồng ngôn ngữ. Bởi thế, tập Bông hồng vàng (gồm nhiều suy nghĩ của nhà văn về việc lao động ngôn từ) không quá ấn tượng với cá nhân tôi. Tuy nhiên, việc đọc tập sách này của tôi có chút gì đó từa tựa như hành động sàng bụi của Chamette - cứ chốc chốc lại được thấy những bột vàng lấp lánh ánh sáng trên những trang viết. Trong khi đó, tập Bình minh mưa thì lại vô cùng dịu dàng, tinh tế, lãng mạn giản dị y như tên gọi của nó. Tôi có cảm giác về thứ gọi là "Russian soul" qua giọng văn của Paustovsky, cảm giác như khi được nghe bản Waltz số 2 của Dimitri Shostakovich. Có đôi khi văn học cũng hóa thành âm nhạc như vậy đó. Những câu chuyện/bản nhạc vang lên lúc chậm rãi, lúc nhanh dần, lúc quay cuồng như những bông tuyết trắng xóa xoay tròn trong trời bão gió của một đêm nước Nga dài mênh mang cô đơn và lạnh lẽo, như những mối tình Nga lặng câm mà sâu nặng, như buổi ban mai nước Nga tươi sáng tròn đầy, như những cánh rừng, mặt biển Nga thăm thẳm sầu tư. Đó là sự ngây dại trong trẻo da diết, say mê thơ mộng, đắm đuối ma mị, là chói sáng rực rỡ kiên định và hào hùng. Và như thế, Bình minh mưa cùng bản Waltz nói trên đã nằm trong những tác phẩm, nhạc phẩm "rất Nga" mà tôi từng được biết.

  • Tran Hiep
    2018-12-04 15:58

    Có vẻ như ebook mà mình đọc chỉ là phần "Bông hồng vàng" mà thôi. Cuốn sách là những chia sẻ của tác giả về nghề viết văn và tâm hồn người cầm bút. Có những đoạn tác giả khiến tim ta rung lên vì vẻ đẹp ngôn từ, vẻ đẹp của cuộc sống và tâm hồn con người. Nhưng về gần cuối mình không cảm nhận được nhiều, có lẻ vì không phải là người trong nghề và cũng không biết nhiều về các nhà văn, nhà thơ Nga. Sẽ phải tìm sách giấy cuốn này để đọc tiếp phần Bình minh mưa (hoặc ít nhất là xác minh lại có phải đoạn hồi thoại với nhà hoạ sỹ có phải là Bình minh mưa được nhắc đến hay không?)

  • Anh
    2018-11-17 22:02

    It was done expertly and gracefully. The short stories and Paustovsky's musing are all straightforward, effortless - that is to say they are not unsophisticated. Quite the contrary, the words were chosen carefully because there is not a single word out of place or excessive, making his stories succinct and honest.4 stars and a half because I'm so fond of it, then rounded up to 5 stars because it's been a loooooooong while since I last read something this unpretentious and beautiful at the same time.P.S.: Lâu lắm rồi mới đọc được giọng văn dịch có trình độ cỡ này. Lời văn tự nhiên, nhẹ nhàng, giản dị mà vẫn đẹp và nên thơ - đúng như người ta vẫn nói Paustovsky viết văn cứ như thơ. Cảm giác rằng tác giả (và dịch giả) là người nhẹ nhàng, sâu sắc nhưng không tỏ vẻ ta đây thích dùng từ to tát hoặc cấu trúc lằng nhằng. Có cảm tình ghê gớm.

  • Tuệ Trần
    2018-11-29 23:44

    Hồi í đọc Pauxtopski rất mê, chả kém gì mê Kundera ở một hồi í khác.Giờ chả lẻ đọc lại rồi down rate? Nô, nô.

  • Peter
    2018-12-07 18:49

    Four volume Russian classic - third time of reading1. Childhood and Youth2. Slow Approach of Thunder (First World War)3. In That Dawn (Revolution)4. Years of Hope (Civil War)

  • banh ran zon
    2018-11-22 16:02

    Chấm 3 sao chỉ cho cái quyển có bìa y hệt như thế này thôi, hơn phân nửa sách nói về công việc của nhà văn , cái mà thường dân như mình không cần biết , những truyện còn lại thì không có gì đáng nhớ, chỉ là ví dụ cho những lời tác giả nói vềcông việc viết, trừ truyện bụi quí thấy rất hay. Hình như những truyện ngắn rất hay khác đều bị cắt hết ví dụ như Tuyết, bình minh mưa, chuyến xe đêm.. Mãi sau này khi có cơ hội tiếp xúc với internet mới biết bình minh mưa còn những truyện ngắn xuất sắc như vậy chứ hồi đấy mình có ấn tượng nhạt nhòa với văn Pauxtovki. Xuất bản sách không có tâm, cắt như thế làm cho người đọc chưa cảm nhận được sâu sắc văn của Pauxtovki hay như thế nào.

  • Alyona
    2018-12-05 19:44

    To me reading of this book was at times hard work. But by the time I was done reading it I thought "What a beautiful book! One day I'd come back to it". It's a unique witness of an era. Although I missed the presence of a Woman, love, in this autobiagraphy not in the sense of trivial sordid romance but love seems to be quite an important part of a man's life (especially if he's been married 3 times). And I think this part kinda deserves as much attention as that for love of nature, roughly speaking.

  • Wanda Brenni
    2018-11-14 15:55

    I have started to reread the books which I have found most significant in my life. This is one that hasn't changed in my opinion. It is a beautifully written journal that takes the reader through those years of upheavel as Russia went from the world portrayed in Tolstoy to one of war and revolution. It is immediate,stark,delicate,devastating--the story of a hesitant young man who loves the written word and is unsure about life and then thrown by circumstance into all.

  • Kelly
    2018-12-08 17:55

    I really lack the language and/or focus to convey how much I enjoyed this (out of print! oh why??) book. It was quite long, but every single sentence sparkled. I especially enjoyed his childhood recollections.

  • Irina
    2018-12-09 23:02

    Amazing story, and amazing life. It's hard to imagine that one person lived through so many significant historic events that you only read in books about.

  • Polina
    2018-12-02 16:05

    Паустовский - моя любовь.

  • Dan Robertson
    2018-12-05 16:02

    This is a beautiful book; the autobiography of a Soviet era writer that begins with his trip through a blizzard to his father's funeral. If you can find this book, buy it and read it.

  • Le Quynh Huong
    2018-11-17 23:55

    Để viết ra được những dòng này, mình đã trải qua một thời gian tương đối dài với tác phẩm, ít nhất là dài hơn so với tốc độ đọc sách thông thường của mọi người. Nhưng quả nhiên sẽ chẳng có sự kiên nhẫn nào là đủ, nếu tác phẩm ấy không đủ sức hấp dẫn.Mình là một người trẻ, đến với tác phẩm này cũng rất ngẫu nhiên, được tặng cho cuốn này từ 5 năm trước với lời nhắn nhủ "đọc là chỉ muốn sống ở nước Nga". Khi ấy mình còn khá hờ hững với nền văn học đồ sộ của Nga, của những cuộc chiến tranh và cách mạng trên trang giấy. Đến khi đã trưởng thành hơn và chịu khó hơn với việc đọc sách, mình mới quay lại, và phần nào hiểu đuợc lời nhắn gửi đã đến cùng quyển sách ngày nào.Cũng không biết nói gì nhiều rằng mình hoàn toàn bị thuyết phục, bởi câu từ, ngôn ngữ, hình ảnh và lối miêu tả tuyệt vời của Paustovsky. Từ Bông hồng vàng cho đến Bình minh mưa, từ những tâm sự về văn chương chân chính cho đến các chuyện ngắn, đầy những chất thơ và sự bình dị đến là bình yên. Nước Nga hiện lên quá đỗi đẹp và giàu chất liệu cảm xúc.Cách mà tác giả chiêm ngưỡng cuộc đời và những người nghệ sĩ khác cũng đem lại những giá trị vô cùng nhân văn và sâu sắc. Câu chuyện Người kể chuyện cổ tích cuối tác phẩm thực sự đã để lại trong mình những ấn tượng hết sức sâu đậm.Sự non nớt của mình có lẽ là không đủ để đi hết chiều sâu của tác phẩm, hay nói được bao nhiêu về cái hay cái đẹp mà tác phẩm này mang trong nó, nhưng từ con mắt của một độc giả trẻ tuổi sống trong thời kì văn chương đổi mới và nhiều khác biệt, thì mình chỉ đơn giản là rất recommend cho những bạn trẻ như mình cuốn sách này, chắc chắn cách nhìn, cách cảm thụ và cách viết trong các bạn sẽ đổi khác theo chiều hướng tích cực. 660 trang xứng đáng vô cùng.

  • Nhi Tran
    2018-11-13 16:50

    Có lẽ tôi đã định cho "Bông hồng vàng và bình minh mưa" 5 sao, nếu tôi không đọc phần "Bình minh mưa" - Phần sáng tác của chính Paustovsky.Và vì quá yêu quý phần "Bông hồng vàng", tôi quyết định cho quyển sách này 4 sao.Tôi đọc "Bông hồng vàng và bình minh mưa" lần đầu tiên năm 17 tuổi. Khi ấy đọc là vì phải đọc, tức là đọc "cưỡng bức", nên chả nhớ gì mấy, vì đọc vội đọc vàng. Thêm nữa do tâm thế không tốt, nên chẳng để ý bao nhiêu.Rồi bây giờ chẳng hiểu vì lí do gì, lôi ra đọc lại. "Bông hồng vàng" - Đại khái nôm na là lí luận sáng tác của Paustovsky. Với phần này, tôi thật sự yêu thích. Không phải vì hệ thống lí luận vững chắc mà là vì tôi gần như hoàn toàn ngã lòng trước cái nét "duyên" của Paustovsky khi nói về công việc sáng tạo. Những trang lí luận văn học của ông có đủ cả sự tỉnh táo, tinh tế, nhạy cảm, đầy khiêm nhường nhưng lại vô cùng sắc sảo, không khoa trương mà vẫn mang đủ tính thuyết phục. Một thứ văn xuôi gần như thơ, được ẩn giấu dưới những lí luận mang tính chất chỉ dẫn cho cái nghiệp mài bút, đem con chữ ra tô điểm cho đời (còn ai muốn tô màu gì thì tùy nhân sinh quan của kẻ đó).Nhưng điều làm tôi thích hơn cả, trong phần "Bông hồng vàng", là tinh thần, là tâm hồn của Paustovsky. Nó thật sự rất đẹp và rất thiện. Với tôi, những trang viết này không chỉ là lí luận sáng tác mà nó chính xác hơn là một kiểu hồi ký của tác giả - Một kiểu mô tả "Lifestyle". Ở đâu đó trong con người Paustovsky có rất nhiều nét khiến tôi có một sự đồng cảm mãnh liệt. "Lúc đó tôi đặt cuốn sách lên trên cuộc đời chứ không phải là đặt cuộc đời lên trên cuốn sách. Cần phải làm cho cuộc sống đầy tràn trong ta.Sau khi hiểu ra điều ấy, tôi hoàn toàn bỏ viết, trong mười năm liền, và như Gorki nói, "đi vào con người", tôi bắt đầu lang thang trên đất nước Nga, làm hết nghề này đến nghề khác và tiếp xúc với đủ loại người.Nhưng đó không phải là một cuộc đời nhân tạo. Tôi không phải là người quan sát chuyên nghiệp hay là người sựu tầm sự kiện. Không! Tôi sống, thế thôi. Không hề cố gắng ghi chép hoặc nhớ lấy dù chỉ là một chút gì cho những tác phẩm của tương lại.Tôi sống, tôi làm việc, tôi yêu, tôi đau khổ, tôi hy vọng, tôi mơ ước, chỉ biết chắc một điều rằng sớm hay muộn, tuổi trưởng thành hoặc hơn nữa, thậm chí có thể tuổi già, nhưng tôi sẽ viết. Tôi sẽ viết không phải vì tôi đặt ra cho mình nhiệm vụ ấy mà là vì bản chất tôi đòi tôi phải làm như vậy. Và bởi vì văn học đối với tôi là một hiện tượng đẹp đẽ nhất trên thế giới."Hoặc như quan điểm của Paustovsky về tình yêu thiên nhiên của ông, về việc quan sát mọi người và mọi việc. Ông làm tất cả những điều đó không phải vì mục đích "sử dụng". Không phải vì việc trui rèn nó để cho tính cách của mình sẽ trở nên như thế này thế khác và mình sẽ sử dụng tính cách đó phù hợp với công việc sự nghiệp mình ra sao...Mà ông làm điều đó hoàn toàn vì tình yêu chân thành, nồng nhiệt và vô tư với cuộc đời. Vì với ông, mọi khoảnh khắc trôi qua đều quá đẹp, ở góc độ này hay góc độ khác, và ông mở to đôi mắt, mở to đôi tai để lắng nghe từng nhịp đập, để hòa mình, để thu nhận những bài học từ "Cõi người ta". "Phong cảnh chẳng phải là gia vị cho văn xuôi và cũng chẳng phải là đồ trang sức. Cần phải ngụp đầu vào thiên nhiên như anh xục đầu vào trong đống lá ướt nước mưa, và cảm thấy cái mát mẻ sang trọng của nó, mùi của nó, hơi thở của nó. Nói một cách đơn giản, ta phải yêu thiên nhiên và tình yêu ấy cũng như bất cứ tình yêu nào khác, sẽ tìm được những con đường đúng đắn để tự thể hiện mình với một sức mạnh vũ bão nhất". Ở khía cạnh này, con người của Paustovsky rất giống với Exupéry - kiểu người "Hành động". Ở trong tâm hồn của những con người này có một sự thôi thúc dấn thân rất chân thật, rất cương quyết, rất dũng cảm, và cũng rất đẹp.Tuy nhiên, trong phần "Bình minh mưa", tôi lại không cảm nhận được nhiều lắm những truyện ngắn của Paustovsky. Có lẽ vì tạng người của tôi đòi hỏi những sáng tác thuộc thể tài truyện ngắn như thế này, phải khác. Nó phải có những độ tương phản sáng, tối, đậm, nhạt, dữ dội, sâu lắng... một cách rõ rệt, cực đoan và phong phú. Bởi vì truyện ngắn chỉ cho bạn vài tiếng để diễn trên sân khấu, nên bạn phải làm sao cho người đọc choáng váng và bị mê hoặc những câu chuyện bạn kể, trong chỉ có vài ba giờ ngắn ngủi. Mọi thứ phải sắc sảo và rõ nét nhất có thể. Nó phải đa dạng cả về nhân vật, cả về góc nhìn, cả về cách khai thác câu chuyện...v...v...để cho thấy sự sáng tạo không ngừng nghỉ và tư duy không dễ dãi trong sáng tác của tác giả. Những điều này tiếc là truyện ngắn của Paustovsky chưa có được. Cách khai thác câu chuyện và góc nhìn, cả các nhân vật của Paustovky đều mờ nhạt và hơi mỏng với tôi. Truyện ngắn của ông dường như bị giới hạn quá nhiều trong không gian, thời gian và trong cả những tính cách nhân vật. Motif đơn điệu và lặp đi lặp lại qua các truyện. Có một số truyện tôi đọc chả hiểu gì cả (Hiểu ở đây bao gồm cả việc cảm nhận và nắm bắt tác phẩm chứ không phải chỉ hiểu theo mặt logic). Giọng văn của ông "hiền" quá. Mọi thứ cứ dịu dàng, trơn tuột và buồn ngủ. Các nhân vật ai cũng nhẹ nhàng, dễ thương và như dính liền trên mặt giấy. Dường như tôi cảm thấy rằng Paustovsky hợp với việc viết tản văn hoặc phê bình lí luận văn học nhiều hơn là sáng tác truyện ngắn, dù rằng nói ra điều này với một nhà văn thì chẳng khác gì một sự sỉ nhục. Nhưng dù sao đi nữa, tôi vẫn thích hai truyện ngắn "Chuyến xe đêm" và "Lẵng quả thông" của ông. Hai truyện ấy đã khắc họa một cách xuất sắc vẻ đẹp của chủ đề mà truyện muốn đề cập đến. Và nó làm tôi ấn tượng thật sự. Có một cái dư vị đã đọng lại sau khi tôi rời khỏi "chỗ ngồi của khán giả".Tôi muốn được đọc tiểu thuyết Kara - Bugaz của ông, vì tôi nghĩ rằng có nhiều khi ông thích hợp với truyện dài hơn là truyện ngắn. Dẫu sao đi nữa, tôi cũng vô cùng yêu quý tâm hồn của Paustovsky. Đó là một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, chân thành, khiêm nhường và tràn đầy tình yêu với cuộc sống này. Đó là một tâm hồn rất đẹp.

  • Caroline
    2018-11-15 23:44

    A fantastic book. It went on my favorites shelf when I was only half done. This edition includes the first three volumes of his six volume memoir. I am going to review them separately because there are too many fine excerpts and comments on his style to fit into one review. The three cover his childhood in Kiev, his experiences in WWI, and life during the Civil War. Another unearthed treasure that I found through Philip Ward's A Lifetime's Reading: The World's 500 Greatest Books. How has it fallen out of sight?

  • Cafe books
    2018-11-21 19:10

    Có lần, hình như vào một buổi chiều đầu năm mới như thế này, ngồi pha trà một mình và đọc "Bình minh mưa", tôi đã nghĩ đôi khi người ta chỉ cần được mãi một mình như thế. Ngồi một mình. Uống một mình. Không cần quán. Không cần nóng. Không cần mới. Không cần chia sẻ. Đơn giản là được một mình nhấp ngụm trà, bật CD hòa tấu Secret garden rồi nhắm mắt lại để tưởng tượng xem "Cuộc đời trôi qua tay nhẹ như một vạt áo lụa" của Pautopxki là như thế nào...​Chiều nay, cũng chiều đầu năm mới, cũng ngồi một mình nghĩ về cái gọi là “Cuộc đời trôi qua như một vạt lụa” bao năm qua của riêng mình và nhìn những nụ hồng cánh mỏng rung rinh trong lòng bàn tay, bất chợt lại nhớ về Pautopxky và câu chuyện xưa cũ - Câu chuyện bông hông vàng và Jean Chamet, anh thợ quét rác thành Paris.Nghe nói, rất lâu sau này, bông hồng vàng của Jean Chamet đã được một ông thợ bạc già bán lại cho Pautopxky. Và nhà văn đã viết trong sổ tay của mình rằng “Mỗi phút, mỗi lời tình cờ chúng ta nói ra, mỗi cái nhìn vô tình chúng ta bắt được, mỗi ý nghĩ hay những bông đùa, mỗi rung động thầm lặng, thậm chí mỗi bông tuyết xốp đang bay lượn hay mỗi ánh sao rơi trong vũng nước đêm. Tất cả, đều là những hạt rất nhỏ của bụi vàng. Hãy bòn đãi, thu gom những bụi vàng ấy và tôi luyện chúng thành hợp kim để đánh lấy cho mình một bông hồng vàng hạnh phúc”.Vậy đó, giữa ngổn ngang bụi vàng tích tụ từ nhiều tháng ngày xưa cũ, nhiều thăng trầm xa xôi, nhiều yêu thương đồng vọng... cuối cùng người ta ai cũng có cho mình một bông hồng vàng lấp lánh. Chỉ có điều, bông hồng ấy sẽ biến thành niềm hạnh phúc được trao đi hay vĩnh viễn chỉ một bông hồng đợi chờ giấu sâu thăm thẳm, tận cùng trong lồng ngực...!?(Đọc bài cảm nhận đầy đủ ở đây: https://cafeandbooks.wordpress.com/20...)

  • Phạm Thuận
    2018-11-23 20:52

    Phải mất khá nhiều thời gian mới có thể đọc xong mặc dù đã sở hữu nó từ những năm cấp 3. Với mình, nó chỉ là một vài câu chuyện kể nhỏ lẻ được ghép lại, nhưng những mảnh ghép đến với nhau một cách không ràng buộc mà lại đầy tự nhiên, tựa như nguyên bản của khu vườn ngôn từ vậy.Văn học Nga luôn hấp dẫn, tác giả Nga luôn hợp gu. Có lẽ, bối cảnh chiến tranh luôn là đề tài mà mọi chàng trai ưa thích, bởi chỉ có ở chiến trang, những tinh thần cao quý nhất, hy sinh nhất luôn được thể hiện và phát triển một cách đầy kinh ngạc. Bản thân mỗi người đàn ông luôn có ít nhất cho mình những suy nghĩ to lớn, thế nhưng nó cũng phải ít nhiều với đi khi gặp khó khăn hoặc biến thể cực mạnh mỗi khi có tác động rõ và đáng nỗ lực. Thực sự, sách này không thể đọc nhanh, nó cũng không phải rập khuôn theo kiểu dạng truyện, cảm giác như Paustovski muốn gửi gắm tất cả mọi thứ ông cảm nhận vào trong một cách rất dung dị, như cách mà là thư anh lính thủy gửi cho cha mình. "Con luôn nhớ đến cha, đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lỵ của chúng ta…"

  • Quynh Anh
    2018-12-09 18:50

    "Và cuối cùng, đã đến lúc câu chuyện thần tiên được đưa lên mặt giấy. Phần nhiều khi viết nó ra, ta cũng cảm thấy chật vật chẳng khác gì muốn truyền đạt bằng lời cái hương thơm phảng phất của cỏ. Khi viết truyện, hầu như ta phải nín thở để khỏi làm bay mất lượt bụi mỏng manh phủ trên mình nó. Và phải viết cho thật nhanh, bởi vì ánh thấp thoáng của hình bóng và những cảnh riêng biệt nhẹ nhàng, trôi qua nhanh lắm. Không được chậm chạp, không được tụt lại đàng sau bước chạy của trí tưởng tượng.Câu chuyện thần tiên đã viết xong. Và ta lại muốn một lần nữa, với lòng biết ơn, được nhìn vào trong những đôi mắt sáng long lanh, nơi câu chuyện sẽ sống mãi đời đời."

  • Dao Thanh Van
    2018-12-10 16:57

    ... Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Leningrad vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn? Bản tự khúc của vở nhạc kịch " Con đầm Pích" và tình ca " Trên bờ cõi Tổ quốc xa xôi"... ( Trích " Tuyết")

  • San San
    2018-12-05 19:03

    Một cuốn sách rất hay, đáng để đọc và suy ngẫm. Đọc rồi thấy và cảm nhận nội tâm suy nghĩ của tác giả gửi gắm qua từng câu chuyện. Nói thật là mình rất buồn vì không có cơ hội được tiếp xúc với cuốn sách này sớm hơn, không ai giới thiệu cuốn này cho mình cả. Nếu đọc nó sớm hơn có lẽ mấy bài văn hồi xưa của mình sẽ không trống rỗng và vô hồn thế. Nhưng dù sao, mình cũng đã được đọc rồi, đọc xong thấy tâm hồn mình thông suốt hơn một chút. Giúp mình tin tưởng hơn vào bản thân và cố gắng hơn nữa cho lựa chọn của mình.

  • Hailinh
    2018-12-13 22:03

    Mỗi khi đọc là trong đầu văng vẳng " Mình không đọc được tiếp nữa bởi vì nó hiện ra quá đẹp và quá vĩ đại! Hớp hết cả hồn! Loading..."=))

  • Rùa Mắt cận
    2018-12-04 18:55

    Giọng văn nhẹ nhàng, nhiều đoạn văn trữ tình khiến cho thời gian quanh ta như ngừng lại và ta trở thành nhân vật chính, cảm cái dằng xé nội tâm của chính nhân vật ấy...